Mặc dù việc làm công nhân của lao động tại khu công nghiệp hiện nay đã được các doanh nghiệp cũng như chính quyền địa phương ngày một quan tâm, tuy nhiên trên thực tế, cuộc sống của họ vẫn còn nhiều khó khăn, thiếu thốn cả về vật chất và tinh thần, cần được quan tâm, hỗ trợ nhiều hơn.

Thu nhập tăng nhưng vẫn chưa đủ sống 

Với sự đầu tư ngày càng nhiều của các doanh nghiệp nước ngoài, các thông tin tuyển dụng công nhân nam, nữ cũng phù hợp với người lao động giúp cải thiện được tình trạng thất nghiệp. Hiện nay, mặc dù mức thu nhập của công nhân giao động từ 5-10 triệu đồng/tháng – so với việc làm nông thì đây là mức thu nhập tốt hơn; nhưng vì có rất nhiều khoản phải chi tiêu nên vẫn phải cân đong đo đếm, căn ke từng đồng.

Tan ca, anh Hoàng Văn Hải (công nhân công ty Honda – Hà Nam) vội vả trở về xóm trọ sau hơn 10 tiếng làm việc tại một doanh nghiệp Hàn Quốc. Mặc dù thanh niên tuổi 19 đang “tuổi ăn tuổi lớn” nhưng Hải cũng chỉ mua vội quả trứng, mớ rau ăn cho qua bữa vì tiêu nhiều qúa thì cuối tháng lại hụt tiền nên phải tiết kiệm. 

Hải cho biết, một tháng thu nhập của anh bình quân là 7 triệu đồng, trừ tiền nhà, điện nước hết khoảng 1,5 triệu đồng, tiền ăn 1,5 triệu đồng/tháng, ma chay, hiếu, hỉ thêm 1 triệu đồng, cộng vởi gửi về quê 2-3 triệu đồng thì tằn tiện anh để ra được khoảng 1 triệu đồng/tháng. Nếu tháng đó mà nhỡ ốm hoặc có việc đột xuất là coi như phải đi vay mượn. 

Trường hợp của Hải còn dư dả vì Hải chưa có gia đình. Tuy nhiên, gánh nặng đi làm kiếm tiền gửi về cho bố mẹ cũng khiến Hải không thể thoải mái chi tiêu. Sống đơn thân đã khó, những người đã lập gia đình còn phải đối mặt với nhiều gánh nặng hơn. Chị Trần Thị Mai (Nghệ An) cùng chồng bỏ vùng quê “chó ăn đá, gà ăn sỏi” đến KCN Quang Châu – Bắc Giang tìm công việc. Hai vợ chồng chị sống trong một phòng trọ 10m2 với mức phí thuê 1,5 triệu đồng/tháng.  

“Mỗi tháng ngoài tiện điện, nước, tiền nhà, tiền ăn, tôi phải cáng đáng thêm học phí của 2 đứa con đang gửi ông bà ở quê. Thu nhập của cả 2 vợ chồng tầm 15 triệu/tháng, kể ra thì cũng có đồng ra đồng vào so với ở nhà làm ruộng, nhưng riêng tiền sinh hoạt phí ở nơi đất khách quê người cũng mất 4 triệu đồng rồi, chưa kể tôi có bệnh, phải thuốc men suốt, nên cũng chẳng để ra được là bao nhiêu. Ăn bữa nay phải tính bữa mai, không khéo tính toán thì lại âm tiền”, chị Mai cho biết thêm.

Đời sống văn hoá tinh thần thiếu thốn

Phải làm tăng ca để thêm thu nhập, cộng với việc làm nhà máy cũng không dư dả tiền để phục vụ việc giải trí nên đời sống văn hoá tinh thần của hầu hết công nhân đều rất thiếu thốn. Cuộc sống của họ chủ yếu diễn ra từ nhà trọ đến công xưởng. Hàng ngày, họ rời khỏi nhà lúc 6h sáng và trở về nhà là 7-8h tối với đôi vai mỏi rã rời. Họ chỉ thiết tha một giấc ngủ trọn vẹn để hôm sau có sức đi làm. Nên việc giao lưu kết bạn, vui chơi giải trí cũng rất hạn chế.

Rời quê đi làm ở tuổi 19, Hải cũng đành chấp nhận cuộc sống mà theo anh nhận xét là 3 không “không tiền, không tình yêu, không vui chơi”. Nhiều lúc rất muốn được đi giao lưu kết bạn nhưng chẳng có thời gian, mà cũng chẳng có tiền. “Về nhà ăn cơm tắm giặt xong, mở điện thoại ra lướt web một lúc rồi đi ngủ, cũng chẳng đi đâu chơi. May ra cuối tuần mấy anh em còn lang thang ngồi quán nước chém gió tí”, Hải chia sẻ thêm.

Công ty Sumidenso tổ chức lễ hội cho công nhân

Thiếu sự chia sẻ

Không vui chơi, không giải trí đã đành, những người công nhân như Hải còn thiếu cả sự chia sẻ. Ít kết bạn, gia đình lại ở xa, nên dường như có khó khăn, tâm sự gì, Hải đều giữ trong lòng. Sáng vào nhà máy, tối về nhà, không giao tiếp, không gia đình, không vui chơi, cuộc sống chỉ bó hẹp quanh nhà máy và phòng trọ. 

“Đi làm áp lực, nhiều khi gặp bức xúc trong công việc mà cũng không biết kêu ai. Chẳng nhẽ gọi về cho mẹ thì mẹ lại lo nên cũng cắn răng chịu đựng. Nhiều lúc mình nghĩ, con trai còn thấy cô đơn như thế này, chắc nhiều bạn nữ có khi lại trầm cảm”, Quang – bạn cùng nhà trọ với Hải tâm sự.

Cần được quan tâm hơn 

Hiện nay, thu nhập cũng như đời sống tinh thần của người công nhân đang là vấn đề cấp bách mà các doanh nghiệp cũng như chính quyền địa phương cần đặc biệt quan tâm. Thường xuyên tăng ca, tăng giờ, thu nhập thấp nên người công nhân không có điều kiện để tiếp cận và thụ hưởng các dịch vụ thiết yếu của cuộc sống, dẫn đến đời sống văn hoá tinh thần thiếu tốn. Cũng như Hải, chị Mai, nhiều công nhân khác đang gánh trên vai những áp lực, đó là cơm áo gạo tiền, là nỗi lòng được sẻ chia và khao khát được sống vui hơn.

Trước những khó khăn trên, Công ty ICOJob đã đưa ra những chính sách hỗ trợ thiết thực nhất dành cho người lao động như: tư vấn việc làm công nhân miễn phí, hỗ trợ nhà trọ miễn phí trong suốt quá trình tham gia phỏng vấn, đào tạo lao động trước phỏng vấn, thường xuyên hỏi thăm và động viên lao động trong suốt quá trình làm việc, tặng quà cho lao động trong những dịp lễ tết

Với những chính sách vì người lao động trên đã có rất nhiều công nhân tin tưởng và chủ động tìm đến ICOJob để có được việc làm ổn định, thu nhập cao

 

 

 

  • Share